Có những người tôi gặp, không cần nói nhiều về thành tích, cũng không cần kể lể hành trình. Chỉ cần nhìn cách họ làm nghề, cách họ sống với gia đình, và cách họ im lặng trước những lựa chọn khó, là đủ để nhận ra: người này đang kinh doanh tỉnh thức, dù có thể họ chưa từng gọi tên nó như vậy
Bác sĩ Lê Xuân Dương là một người như thế
Tôi không quen anh từ những sân khấu lớn hay những lời giới thiệu long trọng. Tôi biết anh qua cách anh đứng trong nghề y, rồi bước sang kinh doanh, rồi quay về gia đình, và sau đó quay lại chính mình. Một vòng tròn không ồn ào, nhưng rất thật
Khi quan sát hành trình ấy, tôi nhận ra: kinh doanh tỉnh thức không phải là làm chậm lại để “nghe tim mình”, mà là đủ tỉnh để không đánh đổi những thứ không thể lấy lại
Kinh doanh tỉnh thức là khi người làm nghề không chạy trốn vai trò của mình
Có một giai đoạn, rất nhiều người làm nghề rơi vào bẫy này: hoặc chỉ làm chuyên môn mà từ chối kinh doanh, hoặc lao vào kinh doanh mà đánh rơi linh hồn nghề nghiệp
Bác sĩ Lê Xuân Dương không chọn một trong hai. Anh đứng giữa, dù đứng giữa luôn khó
Anh làm nghề y với kỷ luật của một bác sĩ, nhưng lại chấp nhận học marketing, bán hàng, vận hành như một người kinh doanh. Không phải để “nổi tiếng”, mà để những gia đình cần anh có thể tìm thấy anh
Tôi để ý một chi tiết nhỏ, nhưng rất đáng suy nghĩ. Khi nói về online, anh không gọi đó là xu hướng, mà gọi là trách nhiệm. Trách nhiệm với những gia đình ở xa, thiếu một người chỉ dẫn đúng, nhưng thừa nỗi lo
Kinh doanh tỉnh thức, thực ra, bắt đầu từ đây. Từ việc dám nhận mình có vai trò, và không trốn tránh nó
Khi làm cha trở thành gốc rễ của một mô hình kinh doanh bền vững
Rất nhiều mô hình kinh doanh được xây từ “insight khách hàng”. Nhưng với bác sĩ Dương, mô hình ấy được xây từ trải nghiệm làm cha
Anh hiểu cảm giác thức trắng vì con sốt, hiểu sự hoang mang khi con tái đi tái lại, và hiểu nỗi sợ lớn nhất của cha mẹ không phải là tiền, mà là cảm giác bất lực
Khi một người kinh doanh lấy chính nỗi sợ thật của mình làm điểm xuất phát, họ rất khó làm giả
Tôi thấy rõ điều này trong cách anh không chỉ chữa bệnh, mà xây cả một hệ thống chăm sóc. Không chỉ nói về thuốc, mà nói về giấc ngủ, dinh dưỡng, cảm xúc, môi trường sống của trẻ
Kinh doanh tỉnh thức không tách rời đời sống cá nhân. Nó lớn lên từ chính những va chạm rất đời ấy
Kinh doanh tỉnh thức là dám trả giá để không phản bội giá trị của mình
Có một đoạn trong hành trình của bác sĩ Dương khiến tôi dừng lại khá lâu. Đó là khi anh nói về cú sốc marketing và bán hàng
Rất nhiều người làm nghề, đặc biệt là nghề y, có một rào cản tâm lý rất lớn với kinh doanh. Họ sợ bị hiểu lầm, sợ bị đánh giá, sợ mình “không còn thuần khiết”
Anh Dương cũng vậy. Nhưng thay vì né tránh, anh học. Học từng ngày, từng chút, bằng thực chiến và trả giá
Điều đáng nói không phải là anh học nhanh hay chậm, mà là anh không đánh đổi đạo đức để đi nhanh hơn. Anh chọn cách đi chậm, nhưng đi đúng
Kinh doanh tỉnh thức không loại bỏ khó khăn. Nó chỉ giúp ta biết mình chấp nhận trả giá cho điều gì, và không trả giá bằng điều gì
Một thương hiệu cá nhân không cần ồn ào, nếu người đứng sau nó đủ thật
Tôi từng gặp nhiều người xây thương hiệu cá nhân rất nhanh, nhưng cũng rất mong manh. Chỉ cần một biến cố, một khủng hoảng, là mọi thứ sụp đổ
Khi quan sát bác sĩ Dương, tôi thấy một cách xây thương hiệu khác. Chậm hơn, chắc hơn, và ít phô trương hơn
Anh không kể thành tích như một bảng vàng. Anh kể về những ca bệnh tưởng nhỏ mà không nhỏ, về những gia đình lo lắng, về những đứa trẻ ăn được, ngủ được, chơi được
Thương hiệu cá nhân trong kinh doanh tỉnh thức không phải là hình ảnh, mà là sự nhất quán giữa điều mình nói và điều mình sống
Gia đình của anh không nằm ngoài thương hiệu ấy. Nó là nền móng của nó
Kinh doanh tỉnh thức không tách rời gia đình, mà đặt gia đình làm chuẩn mực
Có một câu hỏi tôi thường tự hỏi khi nhìn một người thành công: nếu bỏ hết danh xưng, người đó còn lại gì
Với bác sĩ Lê Xuân Dương, câu trả lời khá rõ. Anh là một người chồng, một người cha, trước khi là bác sĩ hay doanh nhân
Gia đình không phải là phần “đằng sau” sự nghiệp của anh. Nó là điểm tựa để anh không trượt khỏi trục
Khi một người kinh doanh đặt gia đình làm chuẩn mực, họ sẽ rất thận trọng với những quyết định có thể khiến mình thành công nhanh hơn nhưng mất cân bằng sâu hơn
Đó cũng là một dạng tỉnh thức, rất đời, rất người
Kinh doanh tỉnh thức là khi tầm nhìn vượt khỏi lợi nhuận cá nhân
Tôi để ý cách anh nói về khát vọng của mình. Không phải là doanh thu, không phải là quy mô, mà là một thế hệ trẻ Việt Nam phát triển toàn diện
Nghe thì có vẻ lớn, nhưng khi đặt trong bối cảnh từng gia đình, từng em bé, từng thói quen chăm sóc đúng mỗi ngày, nó trở nên rất cụ thể
Một người kinh doanh tỉnh thức không cần phải nói những điều vĩ mô. Họ chỉ cần làm tốt phần việc nhỏ của mình, đủ lâu, đủ sâu
Lợi nhuận đến sau, như một hệ quả
Có những người làm kinh doanh để chứng minh mình giỏi, và có những người làm để không phụ lòng mình
Tôi không thấy ở bác sĩ Dương nhu cầu phải chứng minh điều gì. Thứ anh giữ rất kỹ là lý do mình bắt đầu
Có lẽ vì thế, dù đi qua nhiều giai đoạn, từ bệnh viện nhà nước, bệnh viện tư, phòng khám riêng, đến tư vấn online, anh vẫn giữ được một trục sống khá rõ
Kinh doanh tỉnh thức, suy cho cùng, không phải là một phong cách. Nó là kết quả của rất nhiều lần tự hỏi: mình đang đi vì điều gì, và mình có đang rời xa chính mình hay không
Trong cụm bài về kinh doanh tỉnh thức, tôi từng viết về một góc nhìn tương tự trong bài trước đó, khi nói về việc giữ trục sống của người làm nghề. Khi đặt cạnh hành trình của bác sĩ Lê Xuân Dương, tôi càng thấy rõ: tỉnh thức không phải là trạng thái, mà là lựa chọn lặp đi lặp lại mỗi ngày
Khi đứng trước hành trình của một người khác, đôi khi ta chỉ cần hỏi lại mình
Nhìn bác sĩ Lê Xuân Dương, tôi không thấy một hình mẫu để noi theo. Tôi thấy một tấm gương để soi
Soi xem mình đang làm kinh doanh vì điều gì, mình có đang chạy quá nhanh không, và mình đã đánh đổi những gì mà có thể sau này không lấy lại được
Kinh doanh tỉnh thức không yêu cầu ai phải giống ai. Nó chỉ đặt ra một câu hỏi rất thật, rất khó né
Nếu một ngày nào đó, bạn dừng lại giữa hành trình kinh doanh của mình, bạn có còn nhận ra người đang đứng trong gương hay không
