Có một dạng gồng rất quen với những người làm nghề lâu năm
Không ồn ào
Không phô trương
Nhưng âm thầm và kéo dài
Đó là gồng trách nhiệm
Không phải trách nhiệm được giao
Mà là trách nhiệm tự đặt lên vai mình
Tôi nhìn thấy dạng gồng này rất rõ ở bác sĩ Lê Thị Yến
Một người phụ nữ bước vào nghề y không chỉ bằng kiến thức
Mà bằng cam kết rất sâu với từng ca điều trị
Gồng trách nhiệm đã giúp chị đứng vững suốt nhiều năm
Nhưng cũng chính dạng gồng này buộc người làm nghề phải học cách tìm lại bình an nếu không muốn kiệt sức
Khi gồng trách nhiệm trở thành bản sắc sống
Người làm nghề lâu năm thường không cho phép mình làm nửa vời
Một quyết định sai có thể theo bệnh nhân cả đời
Một chỉ định vội vàng có thể để lại hậu quả dài hạn
Vì thế họ chọn cẩn trọng
Chọn chậm
Chọn kiểm soát từng chi tiết
Lâu dần
Sự cẩn trọng ấy không chỉ nằm trong công việc
Mà lan sang cả đời sống
Luôn suy nghĩ trước cho người khác
Luôn thấy trách nhiệm của mình trong mọi tình huống
Luôn tự hỏi nếu mình không làm thì chuyện gì sẽ xảy ra
Gồng trách nhiệm lúc này không còn là hành động
Nó trở thành một trạng thái tồn tại
Bình an không đến từ việc làm ít hơn
Có một hiểu lầm rất phổ biến
Rằng chỉ cần làm ít lại thì sẽ bình an hơn
Nhưng với người làm nghề như bác sĩ Yến
Điều đó không đúng
Bình an của chị không đến từ việc cắt giảm trách nhiệm
Mà đến từ việc hiểu rất rõ trách nhiệm nào là của mình
Và trách nhiệm nào không cần ôm thêm
Đây là một ranh giới rất khó
Nhất là với phụ nữ kinh doanh
Những người vừa gánh chuyên môn
Vừa gánh đội nhóm
Vừa gánh gia đình
Không ai dạy họ cách đặt xuống
Họ chỉ quen với việc tiếp tục gồng
Khi người làm nghề bắt đầu soi lại trục sống
Có một giai đoạn
Người ta không nhận ra mình đang mệt
Vì mệt đã trở thành bình thường
Vì gồng đã trở thành thói quen
Chỉ đến khi cơ thể lên tiếng
Hoặc cảm xúc bắt đầu trơ lì
Người làm nghề mới giật mình
Tôi không thấy bác sĩ Yến kể về những cú sập lớn
Nhưng tôi thấy rất rõ sự tỉnh táo trong cách chị điều chỉnh nhịp sống
Không phải thay đổi đột ngột
Mà là từng lựa chọn nhỏ
Giữ chuẩn mực
Nhưng không tự trừng phạt mình
Gồng trách nhiệm nếu không có trục sẽ lấy đi sự sống động
Có những người làm rất đúng
Nhưng không còn vui
Có những người làm rất chuẩn
Nhưng không còn cảm nhận được sự sống trong công việc
Đó là dấu hiệu của lệch trục
Trục ở đây không phải đạo lý
Mà là điểm cân bằng giữa trách nhiệm và sự hiện diện
Khi trách nhiệm lấn át hoàn toàn sự hiện diện
Con người sẽ dần trở nên cứng
Và từ đó
Bình an biến mất lúc nào không hay
Bình an của người làm nghề đến từ việc chấp nhận không hoàn hảo
Một điều tôi rất trân trọng ở bác sĩ Yến
Là chị không tìm cách trở thành người hoàn hảo
Chị chọn trở thành người đủ đúng
Đủ đúng để không hạ chuẩn
Đủ đúng để không tự ép mình vượt quá giới hạn
Bình an trong trường hợp này
Không phải là cảm giác dễ chịu liên tục
Mà là sự vững vàng khi đưa ra quyết định
Không phải lo sợ sửa sai cho chính mình
Phụ nữ kinh doanh và cái bẫy gồng trách nhiệm
Rất nhiều phụ nữ kinh doanh mà tôi gặp
Có điểm chung với bác sĩ Yến
Họ không thiếu năng lực
Họ thiếu không gian để thở
Họ gồng không phải vì thích
Mà vì họ tin rằng nếu mình buông
Mọi thứ sẽ rối
Nhưng sự thật là
Khi không đặt lại trục sống
Sự gồng ấy sẽ ăn mòn bình an từ bên trong
Bình an không phải đích đến mà là điều kiện để đi tiếp
Người làm nghề như bác sĩ Yến không tìm bình an bằng cách rút lui
Chị tìm bình an bằng cách ở lại
Nhưng ở lại với một trạng thái tỉnh hơn
Không để công việc nuốt trọn con người mình
Không để trách nhiệm xóa đi cảm xúc
Đây là một dạng trưởng thành rất lặng
Nhưng rất bền
Kết
Gồng trách nhiệm từng giúp người làm nghề đứng vững
Nhưng để đi đường dài
Họ buộc phải học cách giữ lại bình an
Không phải bằng cách bỏ nghề
Mà bằng cách sống đúng trục
Và đôi khi
Bình an lớn nhất
Chỉ đơn giản là không còn phản bội chính mình mỗi ngày
