Có một kiểu mệt rất đặc trưng ở những người làm nghề lâu năm
Không phải mệt vì thất bại
Cũng không phải mệt vì thiếu năng lực
Mà là mệt vì đã gồng quá lâu mà không nhận ra
Tôi viết bài này như một lát cắt về gồng trách nhiệm và bình an, thông qua câu chuyện của Trương Văn Trung
Một người làm nghề ô tô cũ hơn mười hai năm
Không ồn ào
Không phô trương
Nhưng mang trong mình kiểu gồng mà rất nhiều doanh nhân đang sống cùng
Nếu chỉ nhìn bề ngoài
Cuộc sống của Trung khá ổn
Công việc đều
Uy tín nghề nghiệp rõ
Gia đình yên
Nhưng chính cái “ổn” ấy, nếu kéo dài trong trạng thái gồng, lại là thứ dễ khiến người ta lệch trục nhất
Gồng trách nhiệm thường được gọi nhầm là bản lĩnh
Trong môi trường kinh doanh
Người chịu gánh thường được khen
Người không than thường được trọng dụng
Người làm đến cùng thường được tin
Trung là kiểu người như vậy
Anh quen với việc đứng mũi chịu sào
Tự kiểm tra
Tự chịu trách nhiệm
Tự giải quyết nếu có rủi ro phát sinh
Gồng trách nhiệm ban đầu giúp người làm nghề đứng vững
Nhưng nếu không điều chỉnh
Nó sẽ dần trở thành một trạng thái sống
Luôn căng
Luôn phòng thủ
Luôn sẵn sàng chịu phần khó về mình
Rất nhiều doanh nhân quen với việc gánh việc
Nhưng lại không quen với việc dừng lại hỏi
Mình còn đang bình an không
Khi gồng kéo dài bình an bắt đầu rời đi rất chậm
Không có biến cố lớn
Không có cú sập ồn ào
Chỉ là cảm giác mệt sâu hơn sau mỗi ngày làm việc
Chỉ là đầu óc khó nghỉ thật sự
Chỉ là niềm vui không còn rõ nét như trước
Với Trung
Có giai đoạn anh nhận ra
Nếu cứ tiếp tục giữ nhịp làm việc như cũ
Anh vẫn làm được
Nhưng sẽ không còn đủ năng lượng để sống trọn vẹn
Gồng trách nhiệm không làm người ta ngã ngay
Nó làm người ta hao mòn từ bên trong
Bình an không đến từ việc bớt việc mà đến từ việc đúng nhịp
Nhiều người nghĩ rằng để có bình an
Phải nghỉ ngơi thật nhiều
Phải buông bớt công việc
Nhưng với người làm nghề như Trung
Bình an không đến từ việc bỏ nghề
Mà đến từ việc điều chỉnh lại cách sống cùng nghề
Anh bắt đầu nhìn lại kỷ luật cá nhân
Không phải để làm nhiều hơn
Mà để sống đều hơn
Chạy bộ trở thành một phần trong đời sống
Không phải để khoe thành tích
Mà để cơ thể được thở
Đầu óc được chậm lại
Và cảm xúc có không gian lên tiếng
Khi người làm nghề học cách lắng nghe chính mình
Có một điểm rất khác giữa người gồng trách nhiệm vô thức
Và người gồng có ý thức
Người thứ nhất gồng vì sợ mọi thứ sụp
Người thứ hai gồng có chọn lọc
Biết khi nào nên chịu
Biết khi nào nên dừng
Trung không thay đổi công việc
Anh thay đổi nhịp sống
Thay đổi cách phản ứng
Thay đổi cách đặt giới hạn với chính mình
Bình an bắt đầu quay lại không phải vì ít việc hơn
Mà vì mỗi việc đều nằm trong một trục rõ ràng
Gia đình là nơi soi rõ nhất trạng thái gồng của một người
Không phải ai cũng nhận ra mình đang gồng
Cho đến khi nhìn vào gia đình
Nếu sau một ngày làm việc
Bạn không còn năng lượng để hiện diện với người thân
Thì dù công việc có ổn
Trục sống đã bắt đầu lệch
Với Trung
Gia đình là điểm neo rất rõ
Không phải là phần thưởng sau cùng
Mà là nền để anh không đánh đổi sức khỏe lấy tiền
Bình an trong gia đình không đến từ việc làm ít lại
Mà từ việc mang đúng con người thật của mình về nhà
Gồng trách nhiệm không sai nhưng cần được đặt đúng chỗ
Có những giai đoạn
Gồng là cần thiết
Nhưng nếu coi gồng là trạng thái mặc định
Thì bình an sẽ không có chỗ đứng
Người làm nghề lâu năm như Trung hiểu rằng
Muốn đi đường dài
Không thể lúc nào cũng căng
Gồng trách nhiệm cần được đặt trong một hệ thống
Có chia sẻ
Có hỗ trợ
Có nhịp nghỉ
Bình an không đối lập với trách nhiệm
Bình an giúp trách nhiệm không biến thành gánh nặng
Khi bình an trở thành một phần của năng lực lãnh đạo
Một người lãnh đạo luôn căng
Sẽ tạo ra một đội nhóm luôn căng
Một người lãnh đạo có bình an bên trong
Sẽ tạo ra môi trường làm việc dễ thở hơn
Trung không nói nhiều về lãnh đạo
Nhưng cách anh làm nghề
Cách anh giữ chuẩn
Cách anh không đẩy áp lực xuống người khác
Chính là một kiểu lãnh đạo rất lặng
Gồng trách nhiệm và bình an không loại trừ nhau
Chúng cần được đặt lại đúng trục
