Một doanh nhân gồng trách nhiệm quá lâu sẽ đánh mất sự bình an. Câu chuyện của anh Hoàng là hành trình học cách sống đúng trục để bền vững trong kinh doanh và cuộc đời.
Khi doanh nhân quen với việc gồng trách nhiệm
Có một kiểu doanh nhân rất phổ biến nhưng ít khi được gọi tên.
Đó là doanh nhân gồng trách nhiệm.
Họ không ồn ào.
Không than vãn.
Không dễ bỏ cuộc.
Họ quen với việc:
– Tự mình giải quyết mọi việc
– Ôm việc thay cho đội nhóm
– Luôn là người “chịu trách nhiệm cuối cùng”
Anh Hoàng là một người như vậy.
Hơn hai mươi năm trong ngành may mặc, anh xây doanh nghiệp bằng chính sự cần mẫn và tinh thần không lùi bước. Với anh, trách nhiệm không phải lựa chọn, mà là bản năng. Khi có vấn đề xảy ra, phản xạ đầu tiên của anh không phải là đổ lỗi, mà là: “Để tôi lo”.
Chính điều đó giúp anh đứng vững rất lâu.
Nhưng cũng chính điều đó khiến anh dần rời xa sự bình an.
Doanh nhân gồng trách nhiệm dễ rơi vào mất cân bằng như thế nào
Mất cân bằng không đến từ biến cố lớn.
Nó đến từ những ngày rất bình thường.
Buổi sáng mở mắt đã nghĩ tới công việc.
Buổi tối nằm xuống đầu vẫn chạy số.
Cuối tuần vẫn mang theo trách nhiệm chưa xong.
Với anh Hoàng, có một giai đoạn mà:
– Công việc chiếm trọn thời gian
– Cơ thể mệt nhưng vẫn cố
– Cảm xúc bị nén lại vì “không được yếu”
Anh không nghĩ mình có vấn đề.
Vì doanh nghiệp vẫn chạy.
Vì nhân sự vẫn làm.
Vì bên ngoài mọi thứ vẫn ổn.
Nhưng bên trong thì không.
Đây là trạng thái rất quen thuộc của nhiều doanh nhân: mất cân bằng nhưng không nhận ra, vì họ đã quen sống trong trạng thái gồng.
Sự khác biệt giữa trách nhiệm và gồng trách nhiệm
Không phải trách nhiệm nào cũng khiến con người kiệt sức.
Vấn đề nằm ở chỗ: ta đang gánh trách nhiệm hay đang gồng trách nhiệm.
Gánh trách nhiệm là khi:
– Có giới hạn
– Có phân bổ
– Có sự hỗ trợ
Gồng trách nhiệm là khi:
– Không cho phép mình nghỉ
– Không tin ai làm đủ tốt
– Không dám buông dù đã quá tải
Anh Hoàng từng ở rất lâu trong trạng thái thứ hai.
Không phải vì anh tham quyền.
Mà vì anh sợ nếu mình buông ra, mọi thứ sẽ đổ.
Đây là nỗi sợ thầm lặng của nhiều doanh nhân, đặc biệt là những người đi lên từ tay trắng.
Bình an không đến từ việc làm ít lại, mà từ việc sống đúng trục
Rất nhiều người nghĩ rằng muốn bình an thì phải:
– Giảm công việc
– Bỏ bớt trách nhiệm
– Sống chậm lại hoàn toàn
Nhưng với doanh nhân, điều đó gần như không khả thi.
Bình an của anh Hoàng không đến từ việc làm ít đi.
Nó đến từ việc sống đúng trục.
Sống đúng trục với anh là:
– Biết mình đang ưu tiên điều gì
– Biết đâu là giới hạn cơ thể
– Biết điều gì không cần ôm một mình
Khi nhận ra mình đang lệch trục, anh không dừng kinh doanh.
Anh điều chỉnh cách sống.
Cơ thể là nơi đầu tiên báo động khi doanh nhân lệch trục
Trước khi tâm trí lên tiếng, cơ thể đã gửi rất nhiều tín hiệu.
Mệt kéo dài.
Ngủ không sâu.
Dễ cáu gắt.
Thiếu năng lượng.
Anh Hoàng bắt đầu quay lại với vận động, đặc biệt là chạy bộ.
Không phải để thi thành tích.
Mà để lắng nghe cơ thể.
Những buổi chạy giúp anh:
– Giảm căng thẳng
– Sắp xếp lại suy nghĩ
– Tách mình khỏi guồng công việc
Khi cơ thể được trả về đúng nhịp, tâm trí cũng dần ổn định hơn.
Sống đúng trục giúp doanh nhân thay đổi cách nhìn về đội nhóm
Một bước ngoặt lớn trong hành trình của anh Hoàng là cách anh nhìn lại đội nhóm.
Trước đây, anh làm rất nhiều thay cho người khác.
Vì nhanh hơn.
Vì sợ sai.
Vì quen gánh.
Nhưng sống đúng trục buộc anh phải đặt câu hỏi khác:
“Việc này có nhất thiết phải là tôi không?”
Anh bắt đầu:
– Tin đội nhóm nhiều hơn
– Xây hệ thống thay vì làm tay chân
– Chấp nhận người khác làm khác mình
Điều thú vị là: khi anh bớt gồng, đội nhóm lại trưởng thành nhanh hơn.
Doanh nhân bình an không phải người ít việc, mà là người biết chọn việc
Anh Hoàng không làm ít việc hơn trước.
Nhưng anh làm đúng việc.
Anh tập trung vào:
– Chiến lược
– Văn hóa
– Con người
Anh buông bớt những việc:
– Có thể đào tạo
– Có thể ủy quyền
– Không cần trực tiếp kiểm soát
Sự bình an của anh đến từ việc không còn phải chứng minh mình là người làm giỏi nhất, mà là người giữ được trục cho cả hệ thống.
Bài học cho phụ nữ kinh doanh từ một doanh nhân gồng trách nhiệm
Phụ nữ kinh doanh thường gồng theo một cách khác.
Họ không chỉ gồng việc.
Họ còn gồng:
– Gia đình
– Con cái
– Hình ảnh “phải giỏi”
Nhìn vào hành trình của anh Hoàng, có một bài học rất rõ:
Không ai có thể gồng mãi mà không trả giá.
Sống đúng trục không phải ích kỷ.
Nó là điều kiện để đi đường dài.
Phụ nữ kinh doanh càng cần học cách:
– Nhận diện mất cân bằng
– Cho phép mình yếu
– Xây hệ thống thay vì tự gánh
Kinh doanh bền vững bắt đầu từ một con người bền vững
Anh Hoàng không đặt mục tiêu trở thành người nổi tiếng.
Anh chọn trở thành người đáng tin.
Với anh:
– Doanh nghiệp là phương tiện
– Gia đình là gốc
– Sức khỏe là nền
– Bình an là thước đo
Khi một doanh nhân sống đúng trục, doanh nghiệp của họ cũng tự nhiên vận hành bền hơn.
Lời kết: Doanh nhân gồng trách nhiệm cần học cách đặt mình vào trung tâm
Nếu bạn đang:
– Làm việc rất nhiều
– Luôn là người chịu trách nhiệm cuối
– Cảm thấy mệt nhưng chưa dám dừng
Có thể bạn không yếu.
Bạn chỉ đang lệch trục.
Câu chuyện của anh Hoàng không phải để ngưỡng mộ.
Mà để soi chiếu.
Bởi vì:
Doanh nhân mạnh nhất không phải người gồng lâu nhất,
mà là người biết quay về đúng trục trước khi quá muộn.
